
Hội nhập văn hóa trong Phụng vụ: Giữ gìn bản sắc và khơi nguồn sáng tạo Kitô giáo tại Việt Nam Trong hành trình của Giáo hội hoàn vũ hôm nay, đặc biệt dưới ánh sáng của Tiến trình Hiệp hành, vấn đề hội nhập văn hóa trong phụng vụ đang trở thành một thao thức mục vụ mang tính thời sự. Đối với Giáo hội tại Việt Nam, đây không phải là một chủ đề mới xuất hiện, nhưng là một dòng chảy âm thầm kéo dài suốt nhiều thế kỷ, gắn liền với chính lịch sử loan báo Tin Mừng trên mảnh đất quê hương.
Quyển sách “Tìm hiểu tư tưởng Kim Định – Việt triết nhập môn” không chỉ dành cho những người quan tâm đến tư tưởng Kim Định hay triết học Việt, mà còn dành cho độc giả đại chúng – những ai đang tìm kiếm một nền tảng tinh thần để định vị mình trong thế giới hiện đại. Bởi lẽ, như Kim Định từng viết: “Cái còn lại sau cùng của một dân tộc là minh triết sống.” Chính minh triết ấy – nếu được khai sáng, tái diễn giải và thực hành – sẽ là ánh đuốc dẫn đường để người Việt hôm nay vừa có thể hội nhập toàn cầu, vừa vẫn giữ được căn cước bản thể của mình.
Thực tế toàn cầu của Giáo hội được thể hiện qua nhiều truyền thống mùa Chay khác nhau. Hãy đọc để tìm hiểu thêm về những truyền thống mà tờ Register đã khám phá.
Dưới ánh sáng Việt triết, “đất nước” có cấu trúc Từ – Tượng – Số – Chế. Nhưng nếu soi dưới ánh sáng đức tin Kitô giáo, ta còn thấy một chiều kích thần học: đất và nước không chỉ là điều kiện sinh tồn, mà còn là thụ tạo vật của Thiên Chúa và dấu chỉ của ơn cứu độ.
Bài viết sau đây suy tư về câu tục ngữ “Mùng một Tết cha, mùng hai Tết mẹ, mùng ba Tết thầy” như một cấu trúc văn hóa Việt Nam mang chiều kích trời – đất – người. Trong ánh sáng đức tin Công giáo, truyền thống ấy được thanh luyện và kiện toàn, mở ra một hành trình đầu năm mới cho người Công giáo.
Bài đồng dao mộc mạc của cha ông không chỉ là lời nhắc về bốn sự sau cùng, nhưng còn là lời cảnh tỉnh đầy yêu thương dành cho con người hôm nay. “Hai quê” không phải là hai nơi xa lạ chỉ xuất hiện sau cái chết, nhưng là hai hướng sống đang mở ra mỗi ngày trong lòng ta.
Bài viết trình bày cách ngắn gọn và mạch lạc các tập tục của Hội thánh Công giáo liên quan đến cái chết và tang lễ. Qua đó, Hội thánh bày tỏ sự đồng hành đầy yêu thương, nâng đỡ người sống trong niềm hy vọng phục sinh, và phó thác người đã qua đời cho lòng thương xót của Thiên Chúa.
Hàng năm vào ngày 10 tháng Hai, lễ quan thầy Thánh-Phaolô-Đắm-Tàu là ngày lễ hết sức quan trọng ở Malta. Vì vừa là ngày lễ tôn giáo vừa là ngày lễ của quốc gia.
Bài viết này nhằm khảo sát mối tương quan giữa niềm tin tôn giáo và thực hành cầu lộc, đặc biệt trong bối cảnh Công giáo Việt Nam.
Chiêm ngắm và suy tư nghệ thuật thánh, tham dự vào Vizio Divina, mang lại cho các tín hữu một cách thế tuyệt vời để suy niệm sâu sắc hơn về cuộc đời của Chúa Giêsu Kitô và mầu nhiệm cứu độ.
Trong nhiều thế kỷ, sự tồn tại của một hồ nước với năm cổng ở Giêrusalem được coi là hư cấu. Tuy nhiên, một nhà khảo cổ học người Đức đã chứng minh rằng Gioan đã ám chỉ đến một địa điểm có thật khi tường thuật về phép lạ xảy ra ở hồ Bếtsaiđa trong Phúc âm của mình.
“Thật thú vị khi nói rằng báo chí chưa hiện hữu ở Việt Nam trước khi người Pháp đặt chân đến. Tin tức được phổ biến trong xã hội ngày xưa nhờ các phương tiện hết sức thô sơ: ở mức độ quốc gia, những người đưa tin đặc biệt được nhà vua sai gởi đi các chỉ dụ; ở mức độ địa phương thì dân làng được thông tin qua các thông báo dán ở đình làng hay qua các mõ làng...
Lịch sử in ấn ở Việt Nam rất ít được biết đến, mà có biết được điều gì thì cũng không có nghiên cứu nào chuyên sâu về đề tài này để lần tìm về một khởi điểm khả tín dựa vào các tài liệu và những chứng cứ xác thực. “Thư mục của Việt Nam ngày xưa mà trong đó lịch sử và nguồn gốc in ấn liên kết chặt chẽ với nhau dường như không có nhiều.
Những ngày này, thuật ngữ “tính hiệp hành” chiếm thế thượng phong trong ngôn ngữ của Giáo hội, nhưng thuật ngữ ấy không có một lịch sử lâu dài; nó là một từ ngữ mới và chỉ ra đời khoảng 20 năm trước.
Nghệ thuật Kitô giáo được nảy sinh trong một khung cảnh tang lễ. Trên các bức tường và các ngôi mộ, các Kitô hữu đã khắc những biểu tượng từ Thánh Kinh và cả được sử dụng phổ biến thời đó bởi xã hội Hy-La. Một cách khéo léo để sống kín đáo nhưng vẫn biểu lộ việc họ thuộc về Chúa Kitô.
Nếu chọn thời điểm 1651, năm linh mục thừa sai Đắc Lộ xuất bản hai tác phẩm Quốc Ngữ đầu tiên tại Rôma: TỰ ĐIỂN VIỆT-BỒ-LA và PHÉP GIẢNG TÁM NGÀY, để xác nhận cột mốc khai sinh chữ Quốc ngữ, thì phải mất gần ba thế kỷ sau, người Việt nam mới có thể đọc trọn bộ Kinh Thánh bằng “tiếng mẹ đẻ”.
Trong cuốn Tiểu sử Đức cha François Pallu & Đức cha Lambert de la Motte do Hội đồng Giám mục Việt Nam (HĐGMVN) ấn hành vào năm 2020, tấm hình ngôi mộ và tấm bia mộ, với những dòng chữ Hán, thu hút sự quan tâm đặc biệt của chúng tôi.
Giáo phận Kon Tum được khai sinh trong trường hợp khá đặc biệt và đa dạng vì là miền truyền giáo cho các sắc tộc vùng Tây Nguyên bắt đầu từ thế kỷ XVIII-XIX, với những nỗ lực có thể nói đầy gian nan, nhưng thật can trường và không ngừng nghỉ.
Dân Do Thái mừng năm mới với Tết Rosh Hashanah. Tết này kéo dài hai ngày và bắt đầu vào ngày đầu tiên của tháng Tishrei, tháng thứ bảy trong lịch Do Thái, nhằm vào tháng Chín hoặc tháng Mười theo lịch chúng ta đang dùng.
Nếu văn hóa, tôn giáo chỉ là những yếu tố đặc thù, là của riêng của một dân tộc, định hình cho nếp sống người ta, thì không có vấn đề hội nhập văn hóa, mà chỉ có vấn đề đồng hóa. Dân tộc nào mạnh thì xâm chiếm đất đai của các dân tộc nhược tiểu, bắt họ phải bỏ ngôn ngữ,...